Chỉ người châu Na đánh bài phỏm và mới có vinh dự

Ngày đó, chỉ người châu Na đánh bài phỏm và  mới có vinh dự trở thành chuyên gia và chúng tôi kính sợ họ. Một vị bác sĩ phẫu thuật mà tôi chỉ nhớ là bác sĩ Cẩm là người nổi tiếng vì tính dã man của ông ta. Trong ca phẫu thuật, nếu đưa nhầm dụng cụ cho ông ta,

phản ứng của ông ta là sẽ hét lên và ném dụng cụ xuống sàn nhà. Mọi người đều khiếp sợ cơn thịnh nộ của ông và tôi thường tránh làm trợ lý khi ông phẫu thuật. Tôi cố gắng  đánh bài trên mạng và tránh mặt ông ta mặc dù không phải lúc nào cũng thành công.

anh-lan-29-852

Sau này, ở Ân Nhê, tôi làm việc dưới quyền của bác sĩ Liễu, một người hòa nhã và rất bình tĩnh, ngay cả trong những trường hợp mà nếu là Chụng – ông ta hẳn sẽ mất bình tĩnh và phản ứng một cách hoang dại. Bị đưa nhầm dụng cụ, Liễu chỉ lầm bầm trách nhưng vẫn cố sử dụng dụng cụ đó. Tôi học được từ ông nhiều hơn từ Chụng. Chúng tôi luôn được nghe rằng, bác sĩ phẫu thuật giống như người nghệ sĩ, phải kiềm chế cơn giận của mình. Một trong những bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất ở Yên là bác sĩ Hùng, người cũng nổi tiếng vì tính cách xấu. Ông luôn nói rằng, vì mắc bệnh tim nên rất có thể ông sẽ bị những người chọc giận mình giết. Cuối cùng, ông đánh bài câu cá và  đã chết vì bệnh tim trong một cơn thịnh nộ.

Chỉ người châu Na đánh bài phỏm và  mới có vinh dự

Tôi học được một điều từ tất cả những cơn thịnh nộ này, đó là không được tức giận. Thực hiện đều này ban đầu rất khó. Hầu hết mọi người đều có xu hướng phản ứng mạnh mẽ trước những gì mà họ không thích, nhưng tôi thấy rằng, điều này càng làm cho người khác bực mình và cũng không mang lại điều gì cả. Rõ ràng, trong trường hợp đánh bài phỏm của Chụng, tính tình nóng nảy của ông ta đã không giúp ông thành công trong việc dạy chúng tôi, bởi chúng tôi luôn xa lánh ông. Tôi thường hay sang phòng mổ khác để ông không biết là tôi đang rảnh. Song đó là một việc đòi hỏi phải khéo léo.

anh-lan-29-853

Tôi đã  đánh bài ăn tiền trực tuyến và học được cách nén giận, hoặc ít nhất là cố làm điều đó. Ví dụ, việc tôi mất ghế trong Quốc hội năm 1969 làm tôi đau đớn, nhưng những gì tôi cảm thấy là nỗi buồn hơn là sự giận dữ. Không những không mất bình tĩnh, tôi cố gắng rút ra những bài học cần thiết. Nhưng thật khó để giữ được bình tĩnh khi những người khác không sẵn sàng chấp nhận lẽ phải.

Leave a Reply