Còn cuộc thi thì sao

– “À. Còn cuộc thi thì sao? Em có được giải gì không anh?”. Như sực nhớ ra điều gì, Linh vội vã hỏi.

-“ Linh yên tâm, chúng ta có giải, dù cho không phải là giải nhất nhưng vẫn là một trong ba đội xuất sắc nhất”. Lê Tân và Lê Tùng đồng thanh.

Lê Tân và Lê Tùng bưng dĩa trái cây tươi từ bếp ra với nụ cười trên môi. Linh ngỡ ngàng vài giây rồi cũng bật cười. Cô không nghĩ được rằng có lúc mọi người sẽ tụ họp đông đủ và dành cho cô nhiều niềm vui như thế.

anh lan 1 (235)

Và đó là những sự kiện mà trang cuối cùng của cuốn nhật ký không ghi chép. Vì nó đã được nằm ngay ngắn trong một góc nhỏ của chiếc hộp gỗ năm nào. Ký ức thực sự không bị lãng quên, mà đã được cất giữ. Linh không biết rằng, phía ngoài cổng của ngôi nhà gỗ thân yêu, người chị của cô, Hoàng Linh, đang đứng nhìn vào và mỉm cười cùng người chồng bên cạnh. Thực ra trong vụ tai nạn năm đó, chị gái Linh đã được một gia đình làm chài cứu giúp khi chiếc xe lao xuống biển. Lúc tỉnh dậy thì toàn bộ ký ức của chị gái Linh đã bị mất sạch, theo thời gian thì cô đã yêu và lấy người con trai của gia đình đó, sau này trở thành giám đốc một công ty thủy sản có tiếng của vùng.

Còn cuộc thi thì sao

Khi chị Linh nhớ lại toàn bộ ký ức và quay về thì Linh lại rơi vào tình trạng hôn mê do cú ngã trên cầu. Không muốn Linh phải nhớ lại những ký ức đau buồn nên chị gái cô đã quyết định sẽ im lặng và bí mật dõi theo cô. Mọi thứ cứ như là một sự an bài của số phận. Và những tình yêu đích thực cũng trở về với nhau. Có lẽ Linh là người tới sau trong tình yêu với Tú, nhưng Linh mới chính là một nửa mà anh đang tìm kiếm. Đôi khi sự muộn màng cũng là duyên phận.

anh lan 1 (236)

Còn về Lê Tân, sự xuất hiện của anh tưởng chừng như thừa thải, nhưng lại là một lời khẳng định về sự chia xa. Có khi, rời bỏ nhau không phải là quên nhau. Đừng vội nghĩ rằng ai đó bỏ rơi mình, rời xa mình nghĩa là họ đã quên mình, không, đôi khi chia xa là lựa chọn tốt nhất. Và đôi khi chia xa chính là định mệnh…

Căn nhà gỗ chưa bao giờ ấm áp như thế. Tiếng cười nói, sự quan tâm, sự yêu thương, tất cả đã được sẽ chia với nhau. Mọi lỗi lầm, mọi oan trái đã được xóa bỏ để dành chỗ cho hạnh phúc và tình yêu. Cuốn nhật ký vẫn còn đó, như là một mảng ký ức đầy sóng gió mà cô gái nhỏ đã bước qua, đã đau và đã khóc. Đôi khi cũng cần quên đi để sống hạnh phúc. Đến lúc thích hợp, ký ức lại trở về…

Leave a Reply