Ngày bé tôi luôn muốn mình đánh bài trên facebook

Ngày bé tôi luôn muốn mình lớn thật nhanh để được bước ra cuộc sống ngoài kia, được tự do đi chơi được thoải mái làm điều mình thích. Nhưng dường như những người lớn lại luôn mong ước được trở về tuổi thơ, sau hai năm đi học xa nhà, tôi lại mơ ước mình mãi là một đứa trẻ vô lo vô nghĩ.
Tôi nhớ tuổi thơ ngày xưa với những buổi trưa hè không ngủ, trốn mẹ đi chơi. Nhớ những lúc đá bóng trong cái nắng oi ả của mùa hạ với cái bụi mù mịt của sân đất đỏ. Nhớ những khi cả lũ nhóc ở xóm rượt đuổi nhau dưới mưa. Nhớ cả lúc bị trói dưới gốc cây ổi vì cái tội hái trộm quả nhà hàng xóm, rồi vẫn tin rằng khi ăn quả cả hạt sẽ bị mọc cây trong bụng. Nhớ lúc tung tăng, hí hửng chạy ra cửa đón mẹ đi chợ về, lục tìm bánh trái quen thuộc mà lần nào mẹ cũng mua. Nhớ, nhớ nhiều lắm những kỷ niệm ngày xưa của tuổi thơ. Nhưng có lẽ cái tôi đang nhớ là những nụ cười vô tư, những tháng ngày hồn nhiên vô lo vô nghĩ; là cái bình yên, chân chất của làng quê. Vì lớn lên rồi cuộc sống bon chen, xô bồ khiến tôi mỏi mệt và chông chênh lắm.

Ngày bé tôi luôn muốn mình đánh bài trên facebook

Cuộc sống của người lớn sao mà vội vàng và mệt mỏi đến thế. Đôi khi tôi tự hỏi cái mà mình và mọi người xung quanh đang chạy theo là gì? Phải chăng là những giá trị vật chất bủa vây, khi mà cuộc sống đang dần được tô vẽ qua màn hình máy tính, qua smartphone chứ chẳng phải là qua đôi mắt trong trẻo hồn nhiên. Lớn lên rồi tôi chẳng tìm thấy những thứ hồn nhiên vô tư ở chốn thị thành này nữa. Cũng như bao người khác tôi bị cuốn vào vòng quay của cuộc đời với biết bao lo toan, tính toán trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày, cho công việc, tương lai.Chỉ ước cuộc sống này chậm lại một chút để tôi còn bắt kịp, để có thể tìm ở đâu đó những thứ hương vị xưa cũ. Tôi muốn bỏ tất cả lại mà chạy trốn về nơi bình yên ấy, nơi có gia đình, có bạn bè, có những người luôn đặt niềm tin kỳ vọng vào tôi.


Nhưng chẳng có gì là tồn tại mãi mãi, tôi vẫn phải lớn lên, phải trưởng thành và phải trải qua những khó khăn thử thách của cuộc đời. Khó khăn để tôi cứng cỏi hơn, chín chắn hơn chứ không phải chán nản, buông xuôi hơn. Và lớn lên để thấy tuổi thơ ngày xưa ấy thật yên bình và đáng quý biết bao. Nhưng giữa muôn ngàn lối rẽ của cuộc đời, có lối rẽ nào đưa tôi về tuổi thơ?

Leave a Reply